Ai có thời gian để QUAN SÁT?

  • Bạn đã bao giờ có cảm giác không có thời gian để QUAN SÁT trẻ trong lớp học chưa?
  • Bạn có muốn mình có thể quan sát được nhiều không thay vì phải liên tục giám sát trẻ có hoạt động hoặc không hoạt động?
  • Không chỉ mỗi mình bạn cảm thấy như vậy đâu. Tâm trạng này rất phổ biến.

MỘT SỰ HIỂU BIẾT MỚI

Quan sát trẻ Montessori
Dạy trẻ ít đi và quan sát trẻ nhiều lên.
Maria Montessori
  • Khi bạn có sự hiểu biết mới về QUAN SÁT, bạn sẽ có thể “tìm” được thời gian rảnh rỗi để quan sát và lúc đó quan sát sẽ trở thành một niềm vui.
  • Việc thực hành QUAN SÁT đã thay đổi trải nghiệm nghề giáo của tôi từ trước và đến nay nó không những hiệu quả cho lớp học, cho công việc của tôi mà nó còn hiệu quả trong cuộc sống cá nhân tôi nữa.

QUAN SÁT là gì?

  • Nhìn, nghe, cảm nhận một cái gì đó một cách cẩn thận để thu thập thông tin.
  • Thu thập thông tin từ một nguồn chính đó là sử dụng các giác quan.
  • Thu thập dữ liệu cho một thử nghiệm khoa học để chứng minh hoặc bác bỏ giả thuyết, đặt ra nhiều câu hỏi hơn về thế giới, trong đó hàm ý cần phải có thêm nhiều thực nghiệm.

QUAN SÁT Montessori là gì?

  • Một khả năng, năng lực mà bạn có thể có được thông qua thực hành.
  • Một nghệ thuật cần phải thực hiện. Nghệ thuật này không hề dễ dàng.
  • Nó được kết nối với một cách nhìn và nghe, và vì vậy bạn phải ở trong hiện tại – ở đây và ngay bây giờ – không được để quá khứ can thiệp vào.
  • Nó sẽ tạo ra một động lực vô thức có khả năng biến đổi bạn trở nên hiệu quả hơn trong công việc.
  • Đó là một cách để bạn nhận thức hành động và phản ứng của bạn.
  • Nó giữ tâm trí bạn lặng im nhưng vẫn tỉnh táo về tinh thần để có được những quan sát thông minh.
  • Nó phải là một phần của cuộc sống, giống như hơi thở và nhịp tim.
  •  Nó đòi hỏi sự kiên trì, nhẫn nại, thời gian và thực hành.
  • Quan trọng nhất, động lực của Giáo viên là định hướng cho cho cả Cô và trẻ. Hiệu quả công việc có được là động lực để bạn thực hành.
  • Không đủ để nói chúng ta yêu trẻ, nhưng chúng ta cần hiểu trẻ để có thể hướng dẫn trẻ tự phát triển bản thân mình.
  • Không có tình yêu nào không đi cùng kiến thức. Bạn càng hiểu biết bạn càng yêu nhiều.

Tại sao QUAN SÁT lại quan trọng ?

  • Đó là nền tảng cho mối quan hệ giữa bạn và trẻ.
  • Đó là một phần thiết yếu của môi trường Montessori.
  • Đó là ưu tiên hàng đầu của bạn.

Mối quan hệ của bạn với một đứa trẻ:

  • Đó là một cuộc trò chuyện. Nếu bạn liên tục trình bày, hướng dẫn nhưng không “lắng nghe” trẻ thông qua quan sát thì đó không phải là một cuộc trò chuyện thật sự mà chỉ là bạn đang nói một cái gì đó cho một ai đó trước mặt.
  • Đó là hai người trong cùng một điệu nhảy – Nếu bạn không thời gian để quan sát trẻ, thì bạn và trẻ như hai vũ công đang nhảy CẠNH nhau chứ không phải đang nhảy VỚI NHAU. Vì thế, điệu nhảy sẽ không có tính liên kết và đẹp mắt được.

QUAN SÁT đáng để nỗ lực

– Quan sát là chìa khóa để đạt được trạng thái “nhịp nhàng” trong lớp học.

– Bất cứ ai cũng có thể học cách quan sát được ! Miễn là phải thực hành nhiều.

– Bạn phải tự phát triển tinh thần của nhà khoa học cho chính bản thân bạn.

– Nền tảng trong nghành y của Maria Montessori cho ta biết được phương pháp giáo dục của bà. Bạn hãy đọc sách của Bà.

– Richard Feynman – hãy đọc cuốn sách của ông. Bạn sẽ có niềm vui khi tìm thấy những điều mới lạ, về cách ông học nuôi dưỡng sự quan tâm sâu sắc trong thế giới xung quanh.

Tinh thần của nhà khoa học

– Chúng ta phải duy trì tinh thần của nhà khoa học vì họ là những người có mối quan tâm sâu sắc trong quá trình tìm câu trả lời cho những câu hỏi trong cuộc sống.

– Các nhà khoa học sử dụng quan sát, đo lường và thử nghiệm có hệ thống, và sau đó họ hình thành, thử nghiệm và điều chỉnh các giả thuyết của mình.

Quan sát khoa học và tâm linh:

– Khoa học bởi vì bạn phải quan sát một cách khách quan, chính xác và nhất quán.

– Tâm linh bởi vì bạn sẽ quan sát con người, đặc biệt là trẻ em, và điều này đòi hỏi một cách nhìn mới, một cách quan sát mới.

Có hai hình thức QUAN SÁT: TQUAN SÁT mình và QUAN SÁT người khác.

– Quan sát chính mình (Làm điều này trước)

– “Biết mình là chứng ngộ” – Lão Tử

– Quan sát như một công cụ để phục vụ người khác trong công việc của bạn.

– Tập trung, chú ý, quan tâm, tôn trọng và trách nhiệm là một phần trong nhiệm vụ của bạn.

Tự QUAN SÁT có nghĩa là gì?

  • Để có thể quan sát được, bạn cần chuẩn bị trái tim, tâm trí và cơ thể.
  • Chuẩn bị bản thân: 3 thành phần

+ Năng lượng: Cảm giác bên trong của năng lượng cuộc sống, phát ra từ trái tim như một trạng thái tinh khiết , khác với cơ thể vật chất.

+ Tâm trí – Não: Tâm trí, não, lý luận, hoạt động tinh thần, hội nhập thần kinh, và các con đường có cấu trúc tổ chức.

+ Cơ thể vật lý: Các hệ trong trong cơ thể ( Xương, cơ bắp, thần kinh, tim mạch, hô hấp, tiêu hóa, tiết niệu, nội tiết, các giác quan, thị giác, thính giác, tim, toàn bộ cơ thể).

Năng lượng vô tận

  • Nếu ba thành phần này không hài hòa với nhau thì việc quan sát có ý nghĩa không thể xảy ra được.

“Đi qua các chuyển động” mà không có động cơ chân thành có thể dẫn đến sự nhàm chán và mệt mỏi.

  • Mặt khác nếu ba thành phần cùng có mặt, quan sát có thể trở thành một năng lượng vô tận cho chính bản thân bạn và lớp học.

Những sai lệch của giáo viên Montessori:

  • Bạn phải liên tục quan sát chính mình. Cũng có những sai lệch của giáo viên Montessori.
  • Tại sao mình lại thường xuyên điều chỉnh cho trẻ? Tại sao mình phải kiểm soát mọi thứ?

Mình phải học điều gì từ những điều vừa xảy ra giữa hai đứa trẻ.

Phản ứng:

  • Tại sao mình phải phản ứng một cách tức giận với hành vi của trẻ?
  • Điều gì gây nên cảm giác khó chịu khi mình nói chuyện với Phụ huynh?
  • Tại sao mình lại phản ứng với một đứa trẻ khi nó không muốn nghe mình hướng dẫn?
  • Tại sao mình lại đặt “Cái tôi” quá lên khi trẻ phản ứng hoặc thách thức “mệnh lệnh” của mình?
  • Chính bản ngã của chúng ta đã phản ứng với trẻ là những người mà chúng ta không thể kiểm soát bằng lời nói.
  • Bản ngã làm cho con người có quan niệm sai lầm liên quan đến hành động của người khác.

QUAN SÁT cái Nên và Không nên

NÊN khách quan

  • Tính khách quan cho phép bạn công bằng, trung lập, cởi mở và vô tư.
  • Đôi khi là sự thiên vị, vì bạn cũng chỉ là một con người.
  • Nó ngăn cản bạn khỏi các thành kiến, đánh giá và kỳ vọng.
  • Đó là một hình thức tách rời và trung lập giúp bạn công bằng.

NÊN đánh giá (Trong sự phản ánh của bạn)

  • Quan sát có thể giúp bạn đánh giá đúng khi một sự điều chỉnh thực sự có lợi.
  • Việc tự quan sát có thể giúp cho bạn hiểu được bạn cần phải sửa ở đâu? và như thế nào? để chính bạn không cảm thấy xấu hổ.
  • Cái nhìn sâu sắc của bạn, sự hiểu biết và tự chủ của bạn là một phần của sự điều chỉnh này.

NÊN kiểm tra động lực của bạn

  • Giáo viên không chỉ cần năng lực mà còn phải có mong muốn để quan sát các hiện tượng tự nhiên. Nếu bạn không muốn khám phá (và liên tục khám phá lại) nhu cầu của trẻ, bạn sẽ kết thúc bằng cách áp đặt bản thân bạn cho đứa trẻ và thay thế luôn cá tính bản thân mình cho cá tính của trẻ.

KHÔNG NÊN phán xét

  • Phải quan sát chân thực mà không được đánh giá, phán xét, không để sở thích thành kiến hay kỳ vọng ảnh hưởng đến sự quan sát.
  • Khi chúng ta nhìn thấy ở người khác những thứ khác mà chúng ta không thích, đó là bởi vì chúng ta cũng có nhứng thứ đó.
  • Tất cả chúng ta đều phải ra quyết định, lựa chọn trong các tình huống hoặc quyết định cụ thể.
  • Trong mối quan hệ giữa chúng ta với trẻ, chúng ta không thể phán xét trước.
  • Phán xét là một điều có thể học được, thay đổi được.
  • Khi một sự phán xét đến với tâm trí bạn, hãy nhìn vào chính mình và tìm hiểu xem tại sao bạn lại làm điều đó? Sự phán xét đó đến từ đâu?.

KHÔNG NÊN lựa chọn sự ưu tiên

  • Sự ưu tiên liên quan đến sự không công bằng và thiên vị từ những kinh nghiệm trong quá khứ.
  • Sự ưu tiên là một dạng phản ứng có điều kiện.

KHÔNG  định kiến

  • Định kiến là một cái có thể học được; không ai sinh ra đời đã có sẵn định kiến.
  • Chúng ta hấp thụ, thẩm thấu định kiến từ môi trường xung quanh ta.

KHÔNG NÊN kỳ vọng

  • Kỳ vọng có liên quan đến các giả định dựa trên kinh nghiệm trong quá khứ.
  • Khi những cái kỳ vọng không xảy đến, chúng ta thấy thất vọng.

KHÔNG NÊN giả định

  • Giả định là chấp nhận một điều gì đó đúng hoặc chắc chắn xảy ra, mà không có bằng chứng.
  • Nó tương tự như kỳ vọng, nhưng khi dùng nó như một tiền đề hoặc một giả sử thì nó ngăn cản việc giao tiếp tốt.
  • Giả định và ngôn ngữ mỉa mai hướng vào một đứa trẻ sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ tin tưởng.
  • Sau khi bạn đã học cách quan sát bản thân, hãy thực hành quan sát trong nhà hàng hoặc quán cà phê. Ý thức về mùi vị, âm thanh, hình ảnh bao quanh bạn.
  • Ghi lại những quan sát này trong 5 phút mà không để ai biết bạn đang làm gì?

Thực hành điều này như một đặc điểm của tính cách.

  • Quan sát ở những nơi khác sẽ giúp bạn thực hành cho đến khi nó trở thành đặc điểm tính cách. Sau đó bạn sẽ không còn phản ứng với các tình huống nữa.

Bạn tách ra khỏi tình huống: Quan sát mà không để cảm xúc lấn át, chờ đợi một vài giây, suy nghĩ về nó, và sau đó hành động.

Giữ sổ ghi chép những cái đã học được

  • Làm cho nó trở thành một thói quen trong lớp học. Nên có một quyển sổ nhỏ để viết lại những cái để nhắc bạn về tình hình và chuyển nó vào nhật ký hàng ngày của bạn.
  • Ghi lại quan sát của bạn trên giấy mẫu. Có rất nhiều lựa chọn tốt để thực hiện.

Đừng quên HÀNH ĐỘNG!

“Khi đã thấy là phải hành động. Nếu không hành động thì thy chẳng để làm gì”. 

Alan Watts, The Zen of Seeing.

“Từ quan điểm của bà Maria Montessori, mục đích quan sát có thể được cho là “Viên ngọc” trong công việc của chúng ta. Đó là phần không thể thiếu làm cho công việc của chúng ta trở nên sống động và có ý nghĩa. Đó là công cụ cho phép chúng ta theo dõi các biểu hiện tự phát của trẻ, không phải với mục đích nghiên cứu tâm lý của trẻ mà là để tinh chỉnh suy nghĩ và hiểu biết của chính chúng ta để có thể giúp đỡ trẻ, là sự giúp đỡ mà trẻ có quyền được nhận.”

QUAN SÁT, CÔNG CỤ TỐT NHẤT CỦA GIÁO VIÊN MONTESSORI

Ai có thời gian để QUAN SÁT?

  • Bạn đã bao giờ có cảm giác không có thời gian để QUAN SÁT trẻ trong lớp học chưa?
  • Bạn có muốn mình có thể quan sát được nhiều không thay vì phải liên tục giám sát trẻ có hoạt động hoặc không hoạt động?
  • Không chỉ mỗi mình bạn cảm thấy như vậy đâu. Tâm trạng này rất phổ biến.

MỘT SỰ HIỂU BIẾT MỚI

  • Khi bạn có sự hiểu biết mới về QUAN SÁT, bạn sẽ có thể “tìm” được thời gian rảnh rỗi để quan sát và lúc đó quan sát sẽ trở thành một niềm vui.
  • Việc thực hành QUAN SÁT đã thay đổi trải nghiệm nghề giáo của tôi từ trước và đến nay nó không những hiệu quả cho lớp học, cho công việc của tôi mà nó còn hiệu quả trong cuộc sống cá nhân tôi nữa.

QUAN SÁT là gì?

  • Nhìn, nghe, cảm nhận một cái gì đó một cách cẩn thận để thu thập thông tin.
  • Thu thập thông tin từ một nguồn chính đó là sử dụng các giác quan.
  • Thu thập dữ liệu cho một thử nghiệm khoa học để chứng minh hoặc bác bỏ giả thuyết, đặt ra nhiều câu hỏi hơn về thế giới, trong đó hàm ý cần phải có thêm nhiều thực nghiệm.

QUAN SÁT Montessori là gì?

  • Một khả năng, năng lực mà bạn có thể có được thông qua thực hành.
  • Một nghệ thuật cần phải thực hiện. Nghệ thuật này không hề dễ dàng.
  • Nó được kết nối với một cách nhìn và nghe, và vì vậy bạn phải ở trong hiện tại – ở đây và ngay bây giờ – không được để quá khứ can thiệp vào.
  • Nó sẽ tạo ra một động lực vô thức có khả năng biến đổi bạn trở nên hiệu quả hơn trong công việc.
  • Đó là một cách để bạn nhận thức hành động và phản ứng của bạn.
  • Nó giữ tâm trí bạn lặng im nhưng vẫn tỉnh táo về tinh thần để có được những quan sát thông minh.
  • Nó phải là một phần của cuộc sống, giống như hơi thở và nhịp tim.
  •  Nó đòi hỏi sự kiên trì, nhẫn nại, thời gian và thực hành.
  • Quan trọng nhất, động lực của Giáo viên là định hướng cho cho cả Cô và trẻ. Hiệu quả công việc có được là động lực để bạn thực hành.
  • Không đủ để nói chúng ta yêu trẻ, nhưng chúng ta cần hiểu trẻ để có thể hướng dẫn trẻ tự phát triển bản thân mình.
  • Không có tình yêu nào không đi cùng kiến thức. Bạn càng hiểu biết bạn càng yêu nhiều.

Tại sao QUAN SÁT lại quan trọng ?

  • Đó là nền tảng cho mối quan hệ giữa bạn và trẻ.
  • Đó là một phần thiết yếu của môi trường Montessori.
  • Đó là ưu tiên hàng đầu của bạn.

Mối quan hệ của bạn với một đứa trẻ:

  • Đó là một cuộc trò chuyện. Nếu bạn liên tục trình bày, hướng dẫn nhưng không “lắng nghe” trẻ thông qua quan sát thì đó không phải là một cuộc trò chuyện thật sự mà chỉ là bạn đang nói một cái gì đó cho một ai đó trước mặt.
  • Đó là hai người trong cùng một điệu nhảy – Nếu bạn không thời gian để quan sát trẻ, thì bạn và trẻ như hai vũ công đang nhảy CẠNH nhau chứ không phải đang nhảy VỚI NHAU. Vì thế, điệu nhảy sẽ không có tính liên kết và đẹp mắt được.

QUAN SÁT đáng để nỗ lực

– Quan sát là chìa khóa để đạt được trạng thái “nhịp nhàng” trong lớp học.

– Bất cứ ai cũng có thể học cách quan sát được ! Miễn là phải thực hành nhiều.

– Bạn phải tự phát triển tinh thần của nhà khoa học cho chính bản thân bạn.

– Nền tảng trong nghành y của Maria Montessori cho ta biết được phương pháp giáo dục của bà. Bạn hãy đọc sách của Bà.

– Richard Feynman – hãy đọc cuốn sách của ông. Bạn sẽ có niềm vui khi tìm thấy những điều mới lạ, về cách ông học nuôi dưỡng sự quan tâm sâu sắc trong thế giới xung quanh.

Tinh thần của nhà khoa học

– Chúng ta phải duy trì tinh thần của nhà khoa học vì họ là những người có mối quan tâm sâu sắc trong quá trình tìm câu trả lời cho những câu hỏi trong cuộc sống.

– Các nhà khoa học sử dụng quan sát, đo lường và thử nghiệm có hệ thống, và sau đó họ hình thành, thử nghiệm và điều chỉnh các giả thuyết của mình.

Quan sát khoa học và tâm linh:

– Khoa học bởi vì bạn phải quan sát một cách khách quan, chính xác và nhất quán.

– Tâm linh bởi vì bạn sẽ quan sát con người, đặc biệt là trẻ em, và điều này đòi hỏi một cách nhìn mới, một cách quan sát mới.

Có hai hình thức QUAN SÁT: TQUAN SÁT mình và QUAN SÁT người khác.

– Quan sát chính mình (Làm điều này trước)

– “Biết mình là chứng ngộ” – Lão Tử

– Quan sát như một công cụ để phục vụ người khác trong công việc của bạn.

– Tập trung, chú ý, quan tâm, tôn trọng và trách nhiệm là một phần trong nhiệm vụ của bạn.

Tự QUAN SÁT có nghĩa là gì?

  • Để có thể quan sát được, bạn cần chuẩn bị trái tim, tâm trí và cơ thể.
  • Chuẩn bị bản thân: 3 thành phần

+ Năng lượng: Cảm giác bên trong của năng lượng cuộc sống, phát ra từ trái tim như một trạng thái tinh khiết , khác với cơ thể vật chất.

+ Tâm trí – Não: Tâm trí, não, lý luận, hoạt động tinh thần, hội nhập thần kinh, và các con đường có cấu trúc tổ chức.

+ Cơ thể vật lý: Các hệ trong trong cơ thể ( Xương, cơ bắp, thần kinh, tim mạch, hô hấp, tiêu hóa, tiết niệu, nội tiết, các giác quan, thị giác, thính giác, tim, toàn bộ cơ thể).

Năng lượng vô tận

  • Nếu ba thành phần này không hài hòa với nhau thì việc quan sát có ý nghĩa không thể xảy ra được.

“Đi qua các chuyển động” mà không có động cơ chân thành có thể dẫn đến sự nhàm chán và mệt mỏi.

  • Mặt khác nếu ba thành phần cùng có mặt, quan sát có thể trở thành một năng lượng vô tận cho chính bản thân bạn và lớp học.

Những sai lệch của giáo viên Montessori:

  • Bạn phải liên tục quan sát chính mình. Cũng có những sai lệch của giáo viên Montessori.
  • Tại sao mình lại thường xuyên điều chỉnh cho trẻ? Tại sao mình phải kiểm soát mọi thứ?

Mình phải học điều gì từ những điều vừa xảy ra giữa hai đứa trẻ.

Phản ứng:

  • Tại sao mình phải phản ứng một cách tức giận với hành vi của trẻ?
  • Điều gì gây nên cảm giác khó chịu khi mình nói chuyện với Phụ huynh?
  • Tại sao mình lại phản ứng với một đứa trẻ khi nó không muốn nghe mình hướng dẫn?
  • Tại sao mình lại đặt “Cái tôi” quá lên khi trẻ phản ứng hoặc thách thức “mệnh lệnh” của mình?
  • Chính bản ngã của chúng ta đã phản ứng với trẻ là những người mà chúng ta không thể kiểm soát bằng lời nói.
  • Bản ngã làm cho con người có quan niệm sai lầm liên quan đến hành động của người khác.

QUAN SÁT cái Nên và Không nên

NÊN khách quan

  • Tính khách quan cho phép bạn công bằng, trung lập, cởi mở và vô tư.
  • Đôi khi là sự thiên vị, vì bạn cũng chỉ là một con người.
  • Nó ngăn cản bạn khỏi các thành kiến, đánh giá và kỳ vọng.
  • Đó là một hình thức tách rời và trung lập giúp bạn công bằng.

NÊN đánh giá (Trong sự phản ánh của bạn)

  • Quan sát có thể giúp bạn đánh giá đúng khi một sự điều chỉnh thực sự có lợi.
  • Việc tự quan sát có thể giúp cho bạn hiểu được bạn cần phải sửa ở đâu? và như thế nào? để chính bạn không cảm thấy xấu hổ.
  • Cái nhìn sâu sắc của bạn, sự hiểu biết và tự chủ của bạn là một phần của sự điều chỉnh này.

NÊN kiểm tra động lực của bạn

  • Giáo viên không chỉ cần năng lực mà còn phải có mong muốn để quan sát các hiện tượng tự nhiên. Nếu bạn không muốn khám phá (và liên tục khám phá lại) nhu cầu của trẻ, bạn sẽ kết thúc bằng cách áp đặt bản thân bạn cho đứa trẻ và thay thế luôn cá tính bản thân mình cho cá tính của trẻ.

KHÔNG NÊN phán xét

  • Phải quan sát chân thực mà không được đánh giá, phán xét, không để sở thích thành kiến hay kỳ vọng ảnh hưởng đến sự quan sát.
  • Khi chúng ta nhìn thấy ở người khác những thứ khác mà chúng ta không thích, đó là bởi vì chúng ta cũng có nhứng thứ đó.
  • Tất cả chúng ta đều phải ra quyết định, lựa chọn trong các tình huống hoặc quyết định cụ thể.
  • Trong mối quan hệ giữa chúng ta với trẻ, chúng ta không thể phán xét trước.
  • Phán xét là một điều có thể học được, thay đổi được.
  • Khi một sự phán xét đến với tâm trí bạn, hãy nhìn vào chính mình và tìm hiểu xem tại sao bạn lại làm điều đó? Sự phán xét đó đến từ đâu?.

KHÔNG NÊN lựa chọn sự ưu tiên

  • Sự ưu tiên liên quan đến sự không công bằng và thiên vị từ những kinh nghiệm trong quá khứ.
  • Sự ưu tiên là một dạng phản ứng có điều kiện.

KHÔNG  định kiến

  • Định kiến là một cái có thể học được; không ai sinh ra đời đã có sẵn định kiến.
  • Chúng ta hấp thụ, thẩm thấu định kiến từ môi trường xung quanh ta.

KHÔNG NÊN kỳ vọng

  • Kỳ vọng có liên quan đến các giả định dựa trên kinh nghiệm trong quá khứ.
  • Khi những cái kỳ vọng không xảy đến, chúng ta thấy thất vọng.

KHÔNG NÊN giả định

  • Giả định là chấp nhận một điều gì đó đúng hoặc chắc chắn xảy ra, mà không có bằng chứng.
  • Nó tương tự như kỳ vọng, nhưng khi dùng nó như một tiền đề hoặc một giả sử thì nó ngăn cản việc giao tiếp tốt.
  • Giả định và ngôn ngữ mỉa mai hướng vào một đứa trẻ sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ tin tưởng.
  • Sau khi bạn đã học cách quan sát bản thân, hãy thực hành quan sát trong nhà hàng hoặc quán cà phê. Ý thức về mùi vị, âm thanh, hình ảnh bao quanh bạn.
  • Ghi lại những quan sát này trong 5 phút mà không để ai biết bạn đang làm gì?

Thực hành điều này như một đặc điểm của tính cách.

  • Quan sát ở những nơi khác sẽ giúp bạn thực hành cho đến khi nó trở thành đặc điểm tính cách. Sau đó bạn sẽ không còn phản ứng với các tình huống nữa.

Bạn tách ra khỏi tình huống: Quan sát mà không để cảm xúc lấn át, chờ đợi một vài giây, suy nghĩ về nó, và sau đó hành động.

Giữ sổ ghi chép những cái đã học được

  • Làm cho nó trở thành một thói quen trong lớp học. Nên có một quyển sổ nhỏ để viết lại những cái để nhắc bạn về tình hình và chuyển nó vào nhật ký hàng ngày của bạn.
  • Ghi lại quan sát của bạn trên giấy mẫu. Có rất nhiều lựa chọn tốt để thực hiện.

Đừng quên HÀNH ĐỘNG!

“Khi đã thấy là phải hành động. Nếu không hành động thì thy chẳng để làm gì”. 

Alan Watts, The Zen of Seeing.

“Từ quan điểm của bà Maria Montessori, mục đích quan sát có thể được cho là “Viên ngọc” trong công việc của chúng ta. Đó là phần không thể thiếu làm cho công việc của chúng ta trở nên sống động và có ý nghĩa. Đó là công cụ cho phép chúng ta theo dõi các biểu hiện tự phát của trẻ, không phải với mục đích nghiên cứu tâm lý của trẻ mà là để tinh chỉnh suy nghĩ và hiểu biết của chính chúng ta để có thể giúp đỡ trẻ, là sự giúp đỡ mà trẻ có quyền được nhận.”

QUAN SÁT là một cách sống.